Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2011

NGƯỜI CHA

Hình ảnh
Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi. Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn. Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi... Đã đủ cả: Lưới, dây, lửa, đèn, dầu, muối... Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con. - “Anh quên thuốc?”. Nhưng anh mở tủ, lấy bút. Hôn vợ và con. Anh vội vã rời nhà. Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký... NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ

Mẹ của anh

Hình ảnh
Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời, chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen Ðâu còn dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh: Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca Ði về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu từng những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em. Xuân Quỳnh NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ