Bài đăng

Sài Gòn một chút yêu thương trong lòng tôi!

Hình ảnh
Sài Gòn  đón nhận vào lòng thành phố những đứa con từ khắp phương xa đất nước về đây học tập, làm việc, sinh sống. Sự ồn ã, cảnh đường xe tấp nập, cảnh xuyên tắc đường thường làm những người mới đến cảm thấy ngột ngạt, bức bối. Khi dần quen với thành phố người ta có thể thoải mái đi trên những con đường đông đúc người xe, theo từng dòng xe qua những ngã ba, ngã tư , rồi rẽ vào đâu đó trong những hẻm nhỏ. Đường Sài Gòn nhiều ngã rẽ, như chính những ngã rẻ của duyên số đã đưa người ta đến nơi đây. Cũng tự bao giờ ai đó xa lạ trở nên yêu si mê nơi này, thân quen như chính tâm hồn mình,  yêu Sài Gòn  mỗi sớm mai cùng bạn bè café sáng, không quan trọng là café, đơn giản chỉ là cái cớ để tụ tập cùng trò chuyện. Là cảm giác thích thú ngắm thành phố thức dậy, rạng rỡ, vươn mình trong nắng mai đầy kiêu hãnh. Là mỗi chiều về, rủ nhau hàng quán ven đường với những món ăn bình dân, là rôm rả những câu chuyện đầy màu sắc. Sài Gòn làm ấm lòng những người phương xa bằng những cách gọ...

Tặng em giọt mưa đêm nay!

Hình ảnh
    Mưa đêm .Mưa mãi .Mưa hoài . Đã lâu thành phố mới có được cơn mưa đêm dai dẳng thế này. Gió rít trên cành cây cao lề đường .Gió ùa vào phòng làm anh cảm thấy lạnh .Cái lạnh của cơn mưa cuối hè không thể so sánh với cái lạnh buốt của giá rét mùa đông, nhưng cũng đủ để sớm mai đây, anh lại có dịp ngắm các cô gái trẻ Sài Gòn đua khoe những chiếc áo khoát đủ màu .    Nhìn những hạt mưa lất phất dưới ánh lề đường, anh miên man suy nghĩ, để tâm tư lùi về dĩ vãng. Đâu rồi bóng hình em, người con gái dấu yêu năm xưa của anh. Trước lúc đi xa, em đã cùng anh đứng bên nhau cũng trong một đêm mưa. Em chìa đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại hứng những giọt mưa đan vào nhau thoăn thoắt rơi , rồi nhỏ nhẹ nói với giọng thật dịu của con gái Huế: “Trời cũng u sầu cảm thông cảnh chia tay của chúng mình, anh hỉ!“.     Rồi anh không gặp lại em nữa. Năm tháng trôi qua, không một lá thư, chẳng một lời nhắn. Cứ mỗi lần mưa đêm, nhìn những giọt mưa lất phất rơi, nỗi nhớ lại...

Tình yêu ngọt ngào

Hình ảnh
Cuộc sống như một vòng xoay bất biến, điều kết của ngày hôm qua sẽ mở ra trang mới ngày mai. Sự tình cờ, nhưng lại là định mệnh của anh và em. Vẫn còn nhớ cử chỉ thẹn thùng lần đầu tiên anh nói những lời yêu thương. Nới tình yêu chớm nở. Ngày hạnh phúc nhất là khi hai ta bên nhau. Sự xa cách sẽ không thể ngăn nổi tình yêu của hai đứa mình. Càng xa anh, em càng thấy yêu anh. Niềm vui vô bờ trong ngày hội ngộ. CLICK PLAY (HÌNH SỌ ĐẦU) ĐỂ NGHE CA KHÚC NGỌT NGÀO. NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ

Chuyện đời thường

Hình ảnh
Ðây là một câu chuyện đời thường, cảm động của nhà văn Nghị Minh (Trung Quốc). Hai nhân vật chính trong truyện đã trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối cùng nhận ra nhau khi một người không còn nữa trên đời. Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học. Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: - Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé! Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như an...

Tự hát

Hình ảnh
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng Trái tim em anh đã từng biết đấy Anh là người coi thường của cải Nên nếu cần anh bán nó đi ngay Em cũng không mong nó giống mặt trời Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống Lại mình anh với đêm dài câm lặng Mà lòng anh xa cách với lòng em Em trở về đúng nghĩa trái tim em Biết làm sống những hồng cầu đã chết Biết lấy lại những gì đã mất Biết rút gần khoảng cách của yêu tin Em trở về đúng nghĩa trái tim em Biết khao khát những điều anh mơ ước Biết xúc động qua nhiều nhận thức Biết yêu anh và biết được anh yêu Mùa thu nay sao bão mưa nhiều Những cửa sổ con tàu chẳng đóng Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh Em lo âu trước xa tắp đường mình Trái tim đập những điều không thể nói Trái tim đập cồn cào cơn đói Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn Em trở về đúng nghĩa trái tim em Là máu thịt, đời thường ai chẳng có Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi Xuân Quỳ...

Vô tình

Hình ảnh
Vô tình anh gặp em Rồi vô tình thương nhớ Đời vô tình nghiệt ngã Nên chúng mình yêu nhau Vô tình nói một câu Thế là em hờn dỗi Vô tình anh không nói Nên đôi mình xa nhau Chẳng ai hiểu vì đâu Đường đời chia đôi ngả Chẳng ai có lỗi cả Chỉ vô tình mà thôi Vô tình suốt cuộc đời Anh buồn đau mải miết Vô tình em không biết Hay vô tình quên đi. NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ

NGƯỜI CHA

Hình ảnh
Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi. Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn. Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi... Đã đủ cả: Lưới, dây, lửa, đèn, dầu, muối... Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con. - “Anh quên thuốc?”. Nhưng anh mở tủ, lấy bút. Hôn vợ và con. Anh vội vã rời nhà. Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký... NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ

Mẹ của anh

Hình ảnh
Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời, chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen Ðâu còn dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh: Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca Ði về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu từng những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em. Xuân Quỳnh NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ

Khi đàn ông 30

Hình ảnh
Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt. Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu. Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đ...