Mẹ của anh



Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời, chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen

Ðâu còn dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca
Ði về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từng những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Xuân Quỳnh


NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ


Nhận xét

  1. Bài thơ này của Xuân Quỳnh, bài thơ mình thích nhất.
    Hihi, mong rằng các cô gái Việt Nam, khi về làm dâu vẫn đem theo bài thơ này để dặn lòng:)

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn bạn. Các cô gái Việt Nam khi đọc được bài thơ này ít nhiều cũng phải tự dặn lòng mình như tác giả nhỉ.

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét