Tặng em giọt mưa đêm nay!


    Mưa đêm .Mưa mãi .Mưa hoài . Đã lâu thành phố mới có được cơn mưa đêm dai dẳng thế này. Gió rít trên cành cây cao lề đường .Gió ùa vào phòng làm anh cảm thấy lạnh .Cái lạnh của cơn mưa cuối hè không thể so sánh với cái lạnh buốt của giá rét mùa đông, nhưng cũng đủ để sớm mai đây, anh lại có dịp ngắm các cô gái trẻ Sài Gòn đua khoe những chiếc áo khoát đủ màu .

   Nhìn những hạt mưa lất phất dưới ánh lề đường, anh miên man suy nghĩ, để tâm tư lùi về dĩ vãng. Đâu rồi bóng hình em, người con gái dấu yêu năm xưa của anh. Trước lúc đi xa, em đã cùng anh đứng bên nhau cũng trong một đêm mưa. Em chìa đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại hứng những giọt mưa đan vào nhau thoăn thoắt rơi , rồi nhỏ nhẹ nói với giọng thật dịu của con gái Huế: “Trời cũng u sầu cảm thông cảnh chia tay của chúng mình, anh hỉ!“.

    Rồi anh không gặp lại em nữa. Năm tháng trôi qua, không một lá thư, chẳng một lời nhắn. Cứ mỗi lần mưa đêm, nhìn những giọt mưa lất phất rơi, nỗi nhớ lại tràn đầy trong tim anh. Đêm nay, mưa vẫn lạnh lùng rơi, gió vẫn vô tình đùa trên khóm lá. Trong căn phòng trống vắng, anh thả hồn mình chìm lắng vào những kỷ niệm êm đềm ngày xưa.

    Nhìn những giọt mưa vô tình tí tách rơi, anh mường tượng đâu đó giọng nói ngọt ngào, êm dịu của em đêm nào. Bất giác không đừng được, anh bước ra ngoài thềm, bụm tay hứng những giọt nước mưa rơi từ mái  hiên. Anh từ từ đưa hai bàn tay lên cao rồi nghiêng đi cho từng dòng rơi xuống. Qua những giọt nước long lanh rơi, anh mường tượng ra bóng hình em đang ẩn hiện .Anh nghe mình thì thầm: ”Tặng em giọt mưa đêm nay!".

Nhận xét