NGƯỜI CHA



Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi. Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn. Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi... Đã đủ cả: Lưới, dây, lửa, đèn, dầu, muối... Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con. - “Anh quên thuốc?”. Nhưng anh mở tủ, lấy bút. Hôn vợ và con. Anh vội vã rời nhà. Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký...


NẾU THÍCH BÀI VIẾT BẠN VUI LÒNG CLICK LIKE (Thích) NHÉ


Nhận xét

  1. Đôi khi có những cuộc gặp không có hồi kết, để lòng mãi đau đáu nhớ về nhau....

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét